Lọc Truyện

Truyện Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối Full

Editor: Xiaoxi Gua

Tiếp xúc một lần với Lục Phong Miên, tác dụng có thể kéo dài khoảng
hai mươi phút, Mộc Ân thừa dịp này, rửa mặt sấy khô tóc đồng thời đổi áo ngủ, ôm chăn mền trở lại phòng Lục Phong Miên.

Lục Phong Miên đã thay quần ngủ xong, đang cầm một tấm bản đồ, ngồi bên giường nghiên cứu.

Vẻ mặt anh vô cùng chăm chú, nhưng cũng không bị quấy rầy bởi cô đi
vào, Mộc Ân cũng không động đậy nữa, ôm chăn mền đứng ở trước cửa, tinh
tế đánh giá anh.

Có chuyện cô vẫn luôn cảm thấy rất kỳ quái, về chuyện trùng sinh là
nguyên nhân cô gặp ma, vậy tại sao đụng Lục Phong Miên một cái thì không thấy nữa.

Lục Phong Miên có chỗ nào kỳ lạ và đặc biệt.

Không nói nữa, cứ chăm chú đánh giá một hồi như vậy, thật đúng là để cô tìm ra điểm không giống.

Quanh người Lục Phong Miên bao phủ một vòng ánh sáng màu vàng ấm áp,
vòng ánh sáng rất nhỏ yếu, không nhìn kỹ thì nhìn không ra, nhưng trên
thân người khác không có.

Điều này khiến Mộc Ân nhớ tới lúc trước kia khi ông nội còn sống,
thích nhất là nghiên cứu sách phong thuỷ ngũ hành, cô nhìn qua một chút
cũng mưa dầm thấm đất, ngược lại nhớ kỹ trên đó viết người thuộc ngũ
hành, phân âm dương.

Có rất ít người trời sinh thể chất thiên dương, ma quỷ đều sợ không dám đến gần.

Nhưng cũng có người có thể chất lệch âm, rất dễ bị mấy thứ bẩn thỉu cuốn lấy.

Ánh sáng ấm áp quay chung quanh người Lục Phong Miên, đại khái chính là dương khí trong truyền thuyết.

Mà mình gặp ma, nên hẳn là âm khí khá cao.

Hiểu rõ được điểm này, đại khái Mộc Ân cũng hiểu vì sao đụng vào Lục
Phong Miên thì nhìn không thấy, bởi vì người này tựa như mặt trời, nhiễm một chút liền có thể xua đuổi đêm tối.

Mỗi lần cô sử dụng hết dương khí từ trên người Lục Phong Miên, thì sẽ có cảm giác âm khí từ lòng bàn chân dâng lên lan tràn ra toàn thân, lập tức sẽ gặp ma.

Nhưng vì sao hôm nay sau khi từ biệt thự tách ra, cô cũng không có chạm qua Lục Phong Miên, dương khí lại dùng đến ban đêm.

Hại cô còn tưởng rằng nhà này tòa nhà không có ma, mặt dày mày dạn nhất định phải ở lại.

Mộc Ân trăm lo vẫn không có cách giải, ngoẹo đầu, chuyển ánh mắt.

Bộ dạng này thực sự tinh nghịch vô cùng, trong lúc vô tình Lục Phong
Miên ngẩng đầu lên nhìn thấy, rốt cuộc không dời nổi ánh mắt.

Anh nhìn chằm chằm, có chút xuất thần, cho đến khi Mộc Ân không nghĩ ra lắc lắc đầu, đi về phía giường lớn.

Lục Phong Miên gấp cất bản đồ, kéo chăn về phía mình, nhường chỗ cho Mộc Ân.

“Chú Lục…” Mộc Ân buông chăn mền xuống giường, một đôi mắt sáng lấp lánh nhìn về phía anh.

Lục Phong Miên khó chống đỡ nhất là bộ dạng này của cô, hỏi: “Chuyện gì? “

“Đêm nay chú còn kể chuyện không ạ?” Mộc Ân tràn đầy phấn khởi hỏi.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!