Lọc Truyện

Thiên Giá Sủng Nhi: Vợ Mới Của Tổng Tài

Chương 42: Âu Đả. Anh Lấy Đi Của

Tôi Đi Kỳ Thiếu Cẩn dùng sức đè lên Cố Nhược Hy, không cho cô động đậy.

Hình như anh ta rất thích tư thế như vậy, chỉ có như vậy anh ta mới có thể giam cầm cô trong vòng tay mình, khiến cô không còn cơ hội chạy thoát.

Cố Nhược Hy phẫn nộ trừng mắt nhìn người phía trên nhưng lại trông thấy trong ánh mắt đầy sương mù của anh ta hiện lên một tia dịu dàng. Rất nhanh, sự dịu dàng đó đã bị lớp băng lạnh che lắp đi, cuối cùng hóa thành một mảng hư vô. Chỉ trong một cái chớp mắt mà lòng anh ta đã có trăm lần nghĩ ngợi, tâm trạng biến hóa khó lường.

Anh ta chầm chậm mở miệng, âm thanh vô cùng nhẹ nhưng lạnh lùng: “Cô gái đó… tôi đã tìm kiếm rất nhiều năm.”

Giọng nói của anh ta từ từ thu lại, anh ta nhìn đôi mắt to xinh đẹp sáng trong của Cố Nhược Hy, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve da mặt non mịn của cô.

“Cuối cùng, tôi cũng tìm được cô ấy vào nửa năm trước.”

Đáy mắt của Cố Nhược Hy thoáng qua một tia kinh ngạc, có một sự thật dần trỗi dậy trong lòng cô nhưng cô không dám tin đó là thật.

“Chúng ta đã hẹn nhau rồi!” Anh ta đột nhiên nồi giận rồi chỉ tay vào biển hoa hồng lụi tàn kia: “Tôi đã dày bố trí toàn bộ, cô ị Ề Anh ta chợt im lặng rồi lại bật cười, một hơi bắt lấy cằm dưới của Cố Nhược Hy, dùng sức bóp chặt. Trông thấy biểu cảm đau đón của cô, anh ta tàn nhẫn cong môi cười.

“Lỡ hẹn rồi.”

“Anh…” Hàng mày của Cố Nhược Hy càng siết chặt, đau đến nói không nên lời.

“Ha ha ha…” Tiếng cười âm hiểm của Kỳ Thiếu Cần vang lên.

Anh ta phiền muộn kéo cổ áo, để lộ một mảng lớn da thịt màu bánh mật: “Tôi sẽ không tha thứ cho kẻ lừa dối tôi.”

Cố Nhược Hy bị dọa đến cả người căng thẳng, từ sống lưng truyền đến từng đọt lạnh lẽo. Cô vội vã giãy giụa để thoát khỏi cơ thể nặng nề của anh nhưng làm thế nào vẫn không đầy ra được: “Kỳ Thiếu Cần, anh buông tôi ra! Buông tôi ral”

Kỳ Thiếu Cần chẳng hề để tâm, anh ta mặc cho cô hét lớn nhưng ngón tay vẫn lướt từ mặt cô đến cổ áo. Anh ta kéo mạnh một cái, tiếng vải bị xé rách vang lên chói tai.

“Kỳ Thiếu Cần, anh không thẻ…”

Lời phản kháng chưa kịp thoát ra đã bị anh ta điên cuồng hôn xuống.

Cô liều mạng chống cự nhưng không tài nào thoát khỏi cơ thể đang dần nóng lên của anh ta.

Đến khi toàn bộ sức lực của Cố Nhược Hy đều bị nụ hôn thô bạo của anh ta hút cạn, anh ta mới đột nhiên buôn cô ra rồi phân nộ gào to: “Đây là báo thù! Đây là sự báo thù của tôi dành cho côi”

“Anh là tên điên! Anh chính là tên điên…” Cố Nhược Hy dùng sức đạp anh ta nhưng anh ta hoàn toàn không cảm thấy đau đớn mà tiếp tục tùy ý làm bậy, trực tiếp đem chiếc áo thun trên người Cố Nhược Hy xé nát.

“AI”

“Anh buông tôi ra… buông tôi ra…” Cố Nhược Hy lớn tiếng kêu lên, nước mắt tuyệt vọng trào ra khỏi khóe mắt.

Kỳ Thiếu Cần bị tiếng khóc la của cô làm cho phiền chết, bàn tay to lớn bịt chặt miệng cô làm cho cô không phát ra được bắt kỳ âm thanh nào nữa, chỉ lộ ra cặp mắt ướt đẫm đang căm hận nhìn anh trừng trừng.

“Hận tôi sao? Hơ hơ, tôi không quan tâm.”

Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa cuồng loạn như thể muốn đập nát cánh cửa vậy.

Bàn tay của Kỳ Thiếu Cần khẽ run một cái, Cố Nhược Hy mở miệng cắn mạnh lên bàn tay anh ta. Kỳ Thiếu Cần đau đến vội rút tay lại, Cố Nhược Hy tranh thủ thời cơ gào to.

“Cứu tôi! Cứu tôi!”

Cảnh cửa khóa chặt bỗng nhiên bị người khác một chân đá mở.

Cặp mắt của Cố Nhược Hy đã mông lung vì nước mắt, cô chỉ “

trông thấy một bóng dáng vừa cao lớn vừa bắt phàm xuắt hiện, người đó xông thẳng về phía Kỳ Thiếu Cần rồi đánh xuống một quyền khiến anh ta ngã ra đất.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!