Lọc Truyện

Thất Vương gia sau khi tiến cung, chờ bên ngoài chừng một khắc (mười lăm phút) thì lại thấy Cửu Vương gia đi đến. Trong lòng Hách La Duẫn Chiêu không khỏi nghĩ không ổn.

Nhìn thấy Thất Vương gia, Hách La Duẫn Cung vẫn im lặng không nói gì. Hai huynh đệ bọn họ đã sớm vạch rõ giới hạn, cũng không còn thân cận như xưa.

Thái giám đi vào trong thông báo cho Hoàng Đế là hai vị vương gia đã đến.

Hách La Duẫn Chiêu vốn định nói với Duẫn Cung vài câu. Nhưng chưa kịp nói gì thì cả hai đã bị gọi vào bên trong.

Văn Đế ngồi ở chỗ cao nhất trong thư phòng. Ông vừa thấy hai Vương gia bước vào thì đem tấu chương quăng xuống dưới chân họ.

Thất Vương gia cùng Cửu Vương gia lúc này cúi thấp đầu. Hai người họ đồng thời tiếp tục đi lên giữa phòng.

Đây là lần đầu tiên Duẫn Chiêu nếm qua cơn thịnh nộ của phụ thân, tim hắn không khỏi đập nhanh hơn.

“Thất Vương gia, ngang nhiên cường đoạt nữ tử thanh lâu về Vương phủ. Hành động không khác gì một mãng phu. Mất hết thể diện hoàng gia.” Từng câu từng chữ Hoàng Đế nói đanh thép, vang vọng khắp thư phòng.

Sắc mặt hai vị Vương gia đã có chút tái đi, đều bị Văn Đế nhìn thấy.

“Hai ngươi cho rằng ta đã già, các ngươi làm gì cũng qua mắt được ta sao?”

“Thể diện Hoàng gia giờ bị các ngươi đặt ở chỗ nào rồi? Hả?”

Văn đế nói ra từng câu bén nhọn, như cứa vào lòng hai người. Cả hai không khỏi nghĩ đến nữ tử kia.

Thất Vương gia cùng Cửu Vương gia lúc này đồng thời quỳ xuống.

“Vì một nữ tử chỉ biết câu dẫn nam nhân. Các ngươi... Các ngươi muốn làm phụ hoàng tức chết phải không?”

“Duẫn Chiêu, con nói cho ta xem!”

Lúc này Văn Đế đã đứng dậy, đi đến trước mặt hai người.

Hách La Duẫn Chiêu nói: “Phụ hoàng, thứ lỗi cho nhi thần. Không phải nàng, còn không lấy ai cả.”

Sắc mặt của Hách La Duẫn Cung không khỏi đen hơn. Y cắn chặt răng mình. Đôi mắt như muốn giết người.

Văn Đế tức giận nói, “Tốt, tốt lắm. Không phải nàng ta thì không lấy.”

Ông lại đi qua đi lại, rồi đem một bức họa ra, nói cả hai người nhìn vào người bên trong.

Hách La Duẫn Chiêu cùng Hách La Duẫn Cung biết, người đó chính là Ánh Tuyết.

Tim hai người như thắt lại, lần này Đế Vương đã nổi giận, chỉ e nàng ấy lành ít dữ nhiều.

Văn Đế lại nói: “Duẫn Cung, con nói ta xem, nàng ta là ai?”

Hách La Duẫn Cung biết, sợ là phụ hoàng đã biết người trong tranh là ai, cũng thẳng thắn nói, “Quý thiếp của con.”

Văn Đế lúc này tựa như một quả bom sắp nổ, ông không ngừng đi qua đi lại, “Hay cho một quý thiếp, khi thì là tỳ nữ, khi thì là người vẽ sách cấm, khi thì là nữ tử thanh lâu. Lại còn đem hai huynh đệ con xoay mòng mòng. Hai đứa các ngươi thật làm trẫm thất vọng.”

Hách La Duẫn Chiêu không nhịn được cắt ngang, “Phụ hoàng, nàng ấy hiện tại như thế nào rồi?”

“Con còn dám hỏi trẫm? Ban rượu độc rồi, e là hiện tại chỉ còn một cái xác không hồn thôi.”

Ông nhìn hai đứa con trai của mình, đều là đấng nam nhi đỉnh thiên lập địa, vậy mà hai đứa vì một nữ nhân mà rơi nước mắt, còn trở mặt thành thù.

Nếu không phải hai đứa này khiến cho ông bận tâm nhất, thì ông cũng chẳng quản bọn chúng quen ai, yêu ai. Chỉ cần không làm mất thể diện hoàng tộc là được.

Bên ngoài tiếng thái giám nói vọng vào, “Hoàng Thượng, Ngô Bảo đến.”

Hoàng Đế phiền muộn, nói vọng ra, “Cho hắn vào.” Sau đó liền để hai Vương gia đứng lên.

Hách La Duẫn Chiêu lúc này cả người tựa như mất đi sức sống, gương mặt như người mất hồn, đôi mắt không có chút tiêu cự, bàn tay được giấu trong ống tay áo lúc này run rẩy.

Hách La Duẫn Cung thì còn tốt hơn, y nhìn ca ca với ánh mắt căm hận. Trong đầu quy tất cả mọi tội lỗi lên đầu ca ca của y.

Ngô Bảo đi vào, đầu tiên quỳ xuống làm đại lễ.

“Hoàng Thượng, thần không hoàn thành được nhiệm vụ người giao. Bất cẩn để nữ nhân kia làm rơi bình rượu.”

Nghe đến đây, đôi mắt hai vị Vương gia không khỏi sáng lên, sắc mặt có chút hồng hào trở lại.

Văn Đế thở dài, “Ngươi lui xuống đi.”

Đợi đến khi Ngô Bảo rời đi. Hách La Duẫn Chiêu quỳ xuống, dập đầu thật mạnh liên tục xuống sàn, “Xin Phụ hoàng hãy tha cho nàng ấy.”

Hách La Duẫn Cung cũng quỳ xuống theo, cũng hành động như Thất Vương gia.

Văn Đế đau lòng nhìn hai đứa con ông thương nhất, nhưng vẫn hạ quyết tâm phải giết nữ tử kia. Hồng nhan họa thủy không sai. Nàng ta tuyệt đối không thể giữ lại.

Nhìn thấy Văn Đế chuẩn bị rời đi, Hách La Duẫn Chiêu lớn tiếng nói, “Phụ hoàng, nhi thần bất hiếu, nếu nàng ấy xảy ra chuyện gì, nhi thần sẽ bồi táng cùng nàng ấy, kiếp sau sẽ trả ơn sinh thành cho người.”

Bước chân của Văn Đế dừng lại, như đang nhìn một người khác qua thân xác của Hách La Duẫn Chiêu.

Mẫu thân Duẫn Chiêu không yêu ông, người nàng yêu là hoàng đệ của ông. Lúc ông lên ngai vàng, vốn định giết hoàng đệ diệt trừ hậu họa. Nhưng nàng nói, nếu người đó có mệnh hệ gì, nàng cũng không thiết sống nữa. Y như Duẫn Chiêu hiện tại vậy.

Mẫu thân của Duẫn Chiêu cũng từng bắt ông thề thốt rằng sẽ chăm sóc tốt cho đứa con chưa chào đời. Nhưng ông thì sao, nghe theo lời dị nghị bỏ rơi nó. Mãi cho đến khi biết được nguyên nhân thật sự thì mới chăm sóc cho nó đàng hoàng. Ông biết, cho dù ông cố bù đắp thế nào, nó vẫn còn hận ông. Ngay cả ông nó cũng không xem trọng bằng nữ nhân kia. Trong nháy mắt đó nhìn Văn Đế như già thêm vài tuổi.

Văn Đế phiền muộn, ông khẽ lắc đầu, “Thôi được, nhưng nàng ta sẽ bị giam lại ở Thiên lao.”

Thiên lao là một nơi khắc nghiệt như thế nào chứ? Là nơi giam giữ trọng thần phạm tội lớn của triều đình. Bên trong tối tăm, âm u, không có ánh nắng lọt vào, chỉ có vài cây đuốc thắp sáng mà thôi.

Cả hai lại đồng thanh nói, “Nhi thần đa tạ phụ hoàng.”

Trên trán hai người lúc này đã chảy máu. Văn Đế xua tay bảo hai người trở về đi, sau đó phân phó cho công công đem Ánh Tuyết nhốt vào thiên lao.

Hai người thẫn thờ bước ra ngoài. Tâm trạng cả hai vô cùng tồi tệ. Cũng không còn hơi sức mà cãi nhau. Tuy Ánh Tuyết thoát chết, nhưng hoàn cảnh ở thiên lao như thế, liệu nàng có chịu nổi không?

Nửa đêm, bên phía Đông cung...

Thái tử đang ân ái bên mỹ nhân, trong căn phòng có những tiếng rên rỉ kiều mị.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!