Lọc Truyện

Thất vương gia, coi như Ánh Tuyết ta cô phụ tấm chân tình của người. Ta chẳng biết trong quá khứ ta với người có mối quan hệ như thế nào. Nhưng ta của hiện tại, không muốn hai huynh đệ ngài vì ta mà phá hủy tình huynh đệ tốt đẹp hiếm thấy ở Hoàng gia, mà chính ta cũng ích kỉ vô cùng, ta không muốn nam nhân của mình sẽ có nhiều nữ tử bên cạnh. Vì những nữ tử đó, ta sợ có một ngày, ta không còn giữ lại được chút lương thiện của mình, ta sợ tương lai phải biến thành một kẻ mà ta của hiện tại vô cùng căm ghét.

Dọc đường đi đến cổng chính Thất vương phủ, Ánh Tuyết cũng chẳng bận tâm trên gương mặt nàng có mặt nạ hay vải mỏng được đeo lên để che đậy gương mặt thật hay không. Nàng bỗng nhiên thấy lười phải che đậy gương mặt thật của bản thân. Rõ ràng mặt là của nàng, có phải của hai Vương gia kia đâu, việc gì phải nghe theo bọn họ.

Từ gương mặt đến dáng người của Ánh Tuyết, chỉ có thể dùng từ vưu vật để hình dung. Đó cũng là nguyên nhân mà hai người kia ra sức đem nàng giấu khỏi con mắt thế nhân.

Nhìn thấy một nữ nhân xinh đẹp như thế trong Vương phủ, đám thị vị e rằng đã đoán nữ nhân này chính là nữ nhân mà Thất vương gia theo đuổi.

Ánh Tuyết một mạch đi ra bên ngoài mà chẳng có ai ngăn cản.

Đế đô vô cùng sầm uất, khắp nơi đều có đủ cửa hàng, khách điếm, quán ăn, lầu các... Các dịch vụ e rằng chẳng thiếu cái nào.

Ánh Tuyết cảm nhận được, khi nàng bước đi đến đâu, mọi người cũng đều dõi theo nàng. Nhìn không rời một giây. Thật tình nàng chẳng dám nghĩ mình xinh đẹp đến mức bị nhiều người chú mục như thế, nhất thời ngại ngùng đành đến tiệm y phục mua chiếc mũ có vải mỏng để che đi gương mặt người đội.

Rời khỏi cửa hàng, Ánh Tuyết nhìn thấy Thái tử Hách La Duẫn Hiên đang bước vào bên trong Hương Thúy Lầu. Thấy thế nàng vội bước theo vào. Nhưng những nữ tử mùi nồng nặc son phấn bên ngoài vội ngăn Ánh Tuyết ở bên ngoài.

“Này cô nương, nơi này không phải nơi nữ tử như cô nên tiến vào đâu.”

“Ài, nhìn dáng người cô ấy đẹp quá! Không biết liệu cô ấy có khi nào đang định bán mình vào đây không nhỉ?”

“Ngu ngốc, ngươi nhìn chất vải trên người nàng ta là vải thượng hạng đấy. Đừng nói bừa!”

Lúc này Ánh Tuyết mới biết, đây chẳng phải là chốn phong hoa tuyết nguyệt của đám công tử quý tộc ở Đế đô sao?

Nàng cũng không tiện làm khó bọn họ. Cùng lắm thì cải trang tiến vào.

Nghĩ là làm ngay, qua được thời gian một nén nhang, Ánh Tuyết biến thành một công tử nhà giàu. Dung nhan xinh đẹp nhanh chóng được tô tô vẽ vẽ cho có nét giống nam nhân. Ngực thì được bó lại, mặc bộ y phục rộng một xíu là ổn.

Gương mặt mà Ánh Tuyết cải trang có chút khôi ngô, nhìn như một thư sinh. Quần áo thì như công tử nhà thương nhân bình thường. Nên khi tiến vào không có mấy người để ý đến nàng.

Vì đến Hương Thúy Lầu không phải phú thì quý, những nữ nhân ở nơi này đã sớm luyện được cặp mắt tinh tường để chọn khách nhân đến đây.

Ánh Tuyết cũng là lần đầu đến nơi thế này một mình. Cũng là quét mắt xung quanh nhìn những kẻ đến làm gì thì nàng bắt chước làm theo, để tránh khỏi bị nghi ngờ.

Một cô gái có gương mặt khá là thanh tú, độ tuổi chừng mười bốn, mười lăm. Mùi son phấn trên người khá là nhẹ so với những nữ nhân khác, bộ ngực chưa phát triển nên dù mặc áo hở ngực thì hầu như không có bao nhiêu sức hút như nữ tử khác. Cũng chính vì thế mà nàng ta có phần kém sắc hơn các nữ nhân khác nên đến hiện tại không ai chọn nàng.

“Công tử, để thiếp thân bồi ngài uống rượu.” Giọng nói nữ tử đó có chút cứng nhắc, nhưng vẫn là học tập ra phong vị khá giống các vị tỷ muội kia.

Ánh Tuyết gật gật đầu, nhìn nữ tử trước mắt chỉ e nhỏ hơn nàng hai, ba tuổi. Vậy mà đã bán mình vào thanh lâu rồi. Trong lòng dù có chút thương xót, nhưng nàng cũng không phải cứ gặp ai là giúp người đó được. Nàng cũng có chuyện cần làm.

Tú bà đánh mắt nhìn sang bàn Ánh Tuyết, ý tứ hỏi, “Công tử thấy Linh Nhi nhà ta thế nào. Nàng ấy mới đến đây. Vẫn còn một thân xử nữ đấy.”

Linh Nhi ngồi cạnh Ánh Tuyết, cánh tay không tự chủ run lên, làm đổ ly rượu ra bàn.

Tú bà thấy thế tức giận la lên, “Ngươi, ngươi, ta tốn bao nhiêu tiền của đào tạo ngươi. Mới ngày đầu mà ngươi đã muốn đạp đổ chén cơm của ta rồi! Tiểu Hắc, Tiểu Lục! Đem con bé này đi!”

Trong sảnh, khách nhân vẫn không quan tâm sang bên này. Vẫn vui đùa bên cạnh mỹ nhân. Còn các nàng thì có vài người trong đó nghe câu nói của tú bà mà biến sắc. Thậm chí Linh Nhi sắc mặt cũng tái nhợt, cúi gằm mặt xuống không nói câu nào. Tất cả sắc mặt bọn họ đều rơi vào trong mắt Ánh Tuyết.

“Vị tỷ tỷ xinh đẹp này, Linh Nhi, bổn công tử muốn nàng.” Ánh Tuyết nói đưa tay chắn trước người Linh Nhi.

“Ai dà, vậy thật tốt quá. Nhưng giá của nàng ấy hơi cao. Chẳng biết công tử muốn phòng hạng nào?” Tú bà nhanh miệng trả lời.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!