Lọc Truyện

“Rõ ràng tôi có thể yên ổn nằm một chỗ, đợi tiền về tay.” 

“Bây giờ thì hay rồi, người không có, mà tiền cũng mất luôn, không còn gì cả, tôi cũng xong đời.” 

“Bách Tin Hoành, cậu còn dám nói cậu không hại tôi?” 

Từ Dương Thúc vừa căng thẳng vừa tức giận, ngày xưa ông ta vốn là người cao ngạo, thái độ lúc nào cũng kênh kiệu như thể không ai sánh bằng. 

Giờ phút này, nhìn ông ta lại chỉ khiến người ta nghĩ đến hình ảnh “một mụ đàn bà chanh chua”. 

Bách Tin Hoành cười khẩy, thở ra một làn khói trắng: "Tôi nói này ông chủ Từ, đấy là lỗi của ông. Lúc trước đúng thật là tôi có thuyết phục ông, nhưng tất cả quyết định đều nằm trong tay ông. Quan điểm của tôi có sai không? Không sai. Đều là do năng lực của ông kém cỏi, không biết suy xét vấn đề, mới khiến cho Đấu Sa trở thành một vũng bùn nhão. Điều này có thể trách tôi sao?” 

“Hơn nữa, ai là người hại ông thành thế này? Là tôi à? Không phải, là Công ty Giải trí Ức Mạch!” 

“Công ty nắm giữ cổ phần cao nhất của Gấu Mèo là Ức Mạch, công ty ký hợp đồng với Đạo Thần cũng chính là Ức Mạch. Ông tự nghĩ kỹ lại đi, chính công ty Ức Mạch muốn giành lấy sự nổi tiếng, là họ hại ông, sao ông không đi tìm họ mà lại chạy tới đây tìm tôi?” 

“Ông chủ Từ, chỉ số thông minh của ông đúng là đang cần cải thiện lại đấy.” 

Từ Dương Thúc tức giận đến bùng nổ. 

Tất cả sự nghiệp mà bản thân gầy công xây dựng nên, chỉ bởi vì tin lời của Bách Tin Hoàng mà đổ sông đổ bể. 

Vậy mà người này không những không thấy có lỗi mà trốn tránh trách nhiệm, điều này khiến Từ Dương Thúc phát điên. 

Cả cuộc đời này ông ta đã gặp không ít người mặt dày, nhưng chưa từng thấy người nào không biết xấu hổ đến mức độ này. 

“Bách Tin Hoành, mày là đồ con rùa rụt cổ, hôm nay tao phải sống chết với mày!” 

“Ông, ông muốn làm gì?” 

Thấy Từ Dương Thúc lao thẳng về phía mình, Bách Tin Hoành lập tức lùi về phía sau, những vệ sĩ bên cạnh cũng chắn trước người anh ta và chặn được Từ Dương Thúc lại. 

“Bách Tin Hoàng, mày lại đây, tao phải giết mày!” 

Bách Tin Hoành ném điếu thuốc xuống đất, khẽ lắc đầu, nói: “Người này điện rồi, mau đuổi ra ngoài cho tôi.” 

“Vâng.” 

Vài người vệ sĩ lôi Từ Dương Thúc ra ngoài, dọc đường đi Từ Dương Thúc vẫn không ngừng chửi đổng, từ khó nghe thế nào cũng dám nói ra. Cuối cùng, ông ta bị vệ sĩ coi như rác rưởi mà ném vào thùng rác ven đường. 

Bách Tin Hoành ngoáy lỗ tai: “Chậc chậc, loại người gì thế này? Chả ra làm sao.” 

Anh ta xoay người đi vào trong. 

Vừa đi vừa tính toán đến những chuyện gần đây liên quan đến Công ty Giải trí Ức Mạch. 

“Giang Sách, được lắm, khiến Đao Thần trở nên nổi tiếng, còn nắm chắc trong tay cổ phần của Gấu Mèo, từ thế bị động chuyển sang chủ động, trở thành chương trình trực tiếp hàng đầu” 

“Hay lắm, đúng là anh rồi.” 

“Trước đây là tôi coi thường anh, anh cứ chờ xem, tôi sẽ có cách để khiến anh phải chết không nhắm mắt!” 

Lúc này, tại Công ty Giải trí Ức Mạch, phòng Chủ tịch. 

Giang Sách ngồi trên sô pha, cầm chén trà khẽ thổi, sau đó nhẹ nhàng nhấp một ngụm. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!